Bạn có nhớ lần gần nhất mà bạn của bạn hỏi vay tiền của bạn không? Trong cuộc sống ngày nay, chuyện bạn bè hỏi mượn tiền chắc không phải là hiếm gặp. Bản thân tôi cũng trải qua chuyện này nhiều, thậm chí còn bắt đầu từ hồi năm lớp 7.
Nếu bạn chưa bao giờ bị người khác hỏi mượn tiền thì cũng có thể coi là may mắn, nhưng đó cũng có thể là dấu hiệu cho thấy bạn chả có quen ai đủ thân cả 😂.
Trong bài viết này tôi sẽ chia sẻ câu chuyện của bản thân và tại sao chúng ta không nên cho bạn bè vay tiền.
Bạn thời niên thiếu
Tôi còn nhớ là khoảng đâu đó vào năm tôi học lớp 7, tôi có cậu bạn mượn tôi 1000đ mua nước. Vâng, bạn không nghe lầm đầu, vào khoảng 22 năm trước thì chỉ với nhiêu đó tiền thì bạn đã đủ mua nước uống rồi. Với tôi thì số tiền này cũng khá lớn vì mỗi ngày tôi được đâu đó tầm 2000đ để ăn sáng.
Chuyện chẳng có gì khi nếu mà cậu bạn này không biết vô tình hay cố ý mà quên không bao giờ trả lại tôi số tiền đó. Tôi thì cũng thấy ngại nên cũng không đòi bạn của mình trả lại.
Trải qua 2 năm học thì tôi lên cấp 3, tôi và cậu bạn này không còn học chung một trường nữa. Thế rồi bỗng một hôm đâu đó vào buổi chiều năm tôi học lớp 10, cậu bạn này đột nhiên qua nhà tôi chơi. Tôi thì khá bất ngờ vì cũng không nhớ là cậu bạn này nhớ nhà của mình. Tôi có hỏi bạn qua đây có việc gì thì bạn tôi chia sẻ là đi chơi gần khu này nên tiện ghé qua nhà tôi chơi.
Có điều, chơi chỉ là lý do phụ, lý do chính là bạn hỏi mượn tôi 10000đ để đi xe ôm về nhà. 10K thời điểm đó thì lại khá nhiều với tôi vì tôi chỉ có tầm 3K mỗi ngày để tiêu vặt. Do tích cóp nhiều ngày nên tôi cũng có đâu đó 15K trong túi, nhưng mà tôi vẫn nhớ vụ 1000đ hồi năm lớp 7 nên tôi nói với bạn là: “Tao chỉ có 5K thôi”. Tôi cứ nghĩ là không đủ thì nó sẽ thôi, nhưng mà nó lại “Thế tao mượn 5K”. Tôi bất đắc dĩ vào nhà lấy 5K đưa cho nó mượn dù lòng chẳng muốn.
Và đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp nó. Giờ nó ở đâu thì tôi cũng chả biết. Ấy vậy mà khoảng đâu đó 10 năm sau kể từ lần gặp đó, nó tìm thấy tôi qua Facebook và kết bạn. Thời điểm này thì tôi cũng đi làm được vài năm nên nói chung cũng có tiền. Tôi còn chưa kịp mở lời thì nó đã chào hỏi đôn đả rồi bảo “Tao đang buôn bán, cũng ổn lắm, mà dạo này người mua hàng của tao chưa trả tiền hàng mà tao đang cần tiền gấp để trả cho đối tác để nhập hàng. Mày có thể cho tao mượn 5 chẹo không?”. Đến đây thì khỏi nói, bao nhiêu ký ức quỵt tiền của nó ùa về. Khôn hơn chút rồi nên tôi bảo: “5 triệu nhiều quá, tao có 1 triệu thôi, tao đang chuẩn bị cưới vợ nên không còn tiền”. Thế là nó bảo “Thôi vậy cho tao mượn 1 triệu rồi tao tìm thêm cách khác”. Cũng hơi nhói nhói, nhưng lòng nghĩ dù gì cũng là bạn bè từ hồi cấp 2 rồi, chắc lần này nó không quỵt tiền nữa đâu vì ai cũng lớn cả rồi. Thế là tôi bấm bụng chuyển cho nó 1 triệu.
Từ sau lần đó, nó chính thức biến mất khỏi cuộc đời tôi. Sau 2 tháng tôi hỏi nó có tiền chưa trả cho tao thì nó chặn tôi luôn. Tôi tự trấn an mình: “Thôi 1 triệu coi như mua lấy cái tình bạn đó. Quên nó đi.”
Bạn của vợ tôi
Vợ tôi có người bạn, học chung từ cấp 2 lên cấp 3. Cậu này sau khi ra trường thì ở lại tỉnh làm thầy giáo dạy môn Hoá cho học sinh trung học.
Không biết thế nào mà dạy không lo dạy, lại vừa dạy vừa tổ chức cho vay lấy lãi. Ban đầu vợ tôi không biết nên khi cậu bạn này hỏi mượn 5 triệu thì cũng đồng ý cho mượn. Xét về mối quan hệ thì cậu bạn này với vợ tôi thân hơn là tôi với thằng bạn “trời đánh” bên trên kia nhiều vì họ chơi chung một nhóm 5 - 7 đứa trong nhiều năm.
Chính vì thế nên vợ tôi cũng không đề phòng nhiều. Sau khoảng nửa năm thấy nó chưa trả thì vợ tôi cũng giục. Sau đó thì tầm 1 tháng nó cũng trả tiền cho vợ.
Cứ tưởng chuyện đến đây thôi thì 2 tháng sau, thằng bạn ấy lại quay lại mượn tiếp. Lần này thì khẩn thiết hơn, nào là tao đang cần gấp, nào là chữa bệnh … Cuối cùng bà vợ tôi cho cậu ấy mượn 10 triệu. Cũng hơi lo nhưng thấy lần trước nó cũng trả rồi nên cũng cố gắng tin lần này.
Sau đó mãi không thấy trả thì cuối cùng lòi ra là ảnh bán nhà bỏ đi đâu mất tích luôn rồi. Tôi cũng không dám trách vợ gì nhiều, chỉ coi đó như bài học của bản thân.
Bài học rút ra
Mất tiền
Dĩ nhiên không phải trong mọi hoàn cảnh đều là mất tiền, tôi nghĩ vẫn có nhiều trường hợp gặp người đàng hoàng và họ trả tiền đàng hoàng.
Nhưng sẽ có nhiều trường hợp giống như của tôi và vợ tôi. Chúng ta đều phải bỏ công sức mới làm ra được tiền nên khi bị mất như vậy sẽ không khỏi có cảm giác bực tức.
Mất niềm tin
Những vụ việc như vậy sẽ làm ảnh hưởng đáng kể đến niềm tin về con người của chúng ta. Những ai đã kinh qua những vụ như vậy sẽ rất khó để mở lòng cho người khác mượn tiền nữa.
Vô hình chung, sự việc như trên sẽ như một vết xẹo trong lòng chúng ta.
Mất tình bạn
Khi cho người bạn vay nợ thì giữa 2 người tự nhiên hình thành một mối quan hệ mới: chủ nợ và con nợ. Điều này vô hình chung sẽ làm ảnh hưởng đến tình bạn.
Khi bạn cho bạn của mình vay tiền thì mỗi khi bạn rủ nó đi cafe thì nó lại nghĩ là chắc mình đang tìm cách đòi tiền và nó sẽ tìm cách lẩn tránh.
Đến cuối cùng, nếu nó không trả được tiền thì chắc chắn bạn với nó cũng không vui vẻ gì để gặp nhau. Hay nói cách khác, chúng ta sẽ mất đi tình bạn của mình.
Lời kết
Đâu đó vẫn sẽ còn nhiều người đàng hoàng ngoài kia. Nhưng theo cá nhân tôi thì tôi nghĩ nó không đáng để bạn thử.
Với tôi, nếu là người bạn rất thân của tôi, tôi hiểu rõ hoàn cảnh của nó thì tôi vẫn sẽ cho mượn nếu nó cần. Còn nếu 5 năm, 10 năm chưa gặp lại nhau mà tự nhiên kết nối thì gần như là 100% sẽ là mượn tiền. Với những trường hợp này thì tôi đơn giản sẽ chặn kết nối cho đỡ nhức đầu.
Còn bạn, bạn nghĩ sao về vấn đề này thì hãy bình luận bên dưới nhé.




